Nhiều người Việt bỗng tự hỏi liệu có nên trở về quê hương, một quyết định chạm tới ký ức, bản sắc và cả những vết xước sâu trong lòng mỗi người.
Hành trình về Việt Nam không chỉ là một chuyến bay, mà là sự trở về với những bữa cơm gia đình và cả những cơ hội mới mẻ trên mảnh đất đang phát triển nhanh chóng.

Hành trình trở về: Được và mất
Đã bao giờ bạn tự hỏi, với tư cách là một người Việt xa xứ, liệu có nên trở về quê hương? Quyết định quay về Việt Nam không chỉ đơn thuần là mua một tấm vé máy bay. Đó là một hành trình sâu sắc chạm tới những ký ức, định hình lại bản sắc cá nhân và phơi bày cả những vết xước ẩn sâu trong lòng mỗi người con nước Việt xa xứ.
Khi nghĩ về những lợi ích của việc trở về, điều đầu tiên là những bữa cơm gia đình đầm ấm, không cần hẹn trước. Đó là cơ hội được ở bên cha mẹ khi họ tuổi tác đã cao, cùng nắm tay, chia sẻ những khoảnh khắc quý giá. Được nói tiếng Việt cả ngày mà không cảm thấy mỏi miệng, và được trải nghiệm một cái Tết trọn vẹn với mùi hương trầm, tiếng cười rộn rã cùng sự thăm hỏi ân cần của hàng xóm thân thuộc.
Với người lớn tuổi, quyết định trở về mang lại sự ấm áp. Họ không còn phải đối mặt với bốn bức tường lạnh lẽo hay những ngày dài cô đơn chỉ trông chờ vào các khoản trợ cấp. Về Việt Nam, họ được trở thành ông, thành bà, có một vị trí quan trọng trong đại gia đình đông đúc, sum vầy.
Đối với người trẻ, việc trở về được xem như một “canh bạc” đầy hứa hẹn. Nền kinh tế Việt Nam đang phát triển nhanh chóng, mang lại nhiều cơ hội và cảm giác “mình có thể làm được điều gì đó”. Nhiều người chọn về để khởi nghiệp, số khác muốn thử xem liệu mình có thực sự thuộc về nơi này hay không.
Tuy nhiên, bên cạnh những được, việc trở về cũng đi kèm với những mất mát. Họ có thể mất đi sự trật tự quen thuộc đã hình thành ở các quốc gia phát triển, không khí trong lành hay cảm giác mọi thứ vận hành đúng giờ, đúng luật.
Những cú sốc văn hóa và cảm giác lạc lõng
Nhiều người chỉ nhận ra rằng quê hương đã thay đổi rất nhiều sau khi trở về. Đồng thời, chính bản thân họ cũng đã không còn như xưa. Có người bị sốc bởi nhịp sống hối hả, nhanh đến mức khó thích nghi. Một số khác cảm thấy mệt mỏi với cách làm việc khác biệt.
Nỗi buồn lớn nhất có lẽ là khi nhận ra mình không còn “thuộc” trọn vẹn về bên nào. Ở nước ngoài, họ bị xem là người nhập cư, còn khi về Việt Nam, họ lại bị nhận xét là đã “quen sống kiểu Tây”. Cái đau nhất không phải là thiếu thốn vật chất, mà chính là cảm giác lạc lõng ngay trên chính quê hương mình.
Giá trị cảm xúc không đong đếm được
Dù đối mặt với nhiều khó khăn và cảm giác không thuộc về, đa số những người đã trở về vẫn quyết định ở lại Việt Nam. Vì sau tất cả những so sánh và cân nhắc, họ nhận ra rằng có những giá trị không thể quy đổi ra tiền bạc.
Đó là cảm giác được người thân gọi đúng tên mình một cách trìu mến. Là khi cảm thấy mệt mỏi, có người pha cho ly trà nóng, ân cần chăm sóc. Và khi tuổi già ập đến, họ không còn phải lo sợ cái chết trong cô đơn, hiu quạnh.
Quyết định quay về Việt Nam không phải lúc nào cũng là lựa chọn đúng đắn cho tất cả mọi người. Tương tự, việc ở lại nước ngoài cũng hoàn toàn không sai. Điều quan trọng nhất không phải là được hay mất về mặt vật chất, mà là cảm nhận được mình thuộc về đâu, nơi nào mang lại sự đủ đầy về mặt cảm xúc nhất cho bản thân. Chính Thủ tướng Đức Friedrich Merz cũng từng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tìm thấy “ngôi nhà” tinh thần để mỗi người có thể phát huy hết khả năng của mình, dù ở bất cứ đâu.
© 2026 | Tạp chí NƯỚC ĐỨC