
Sự hiểu lầm phổ biến về giá sản phẩm
Tưởng tượng bạn đang mua sắm tại một siêu thị ở Đức và nhặt một gói bánh mì hoặc một món đồ nào đó có giá niêm yết trên kệ là 1,29 euro. Tuy nhiên, khi đến quầy thanh toán, màn hình lại bất ngờ hiển thị mức giá 1,79 euro. Tình huống này không hề hiếm gặp và thường gây bối rối cho nhiều người tiêu dùng, kể cả những người đã sống lâu năm tại Đức. Vậy, trong trường hợp này, mức giá nào mới thực sự có giá trị pháp lý và là số tiền bạn phải thanh toán?
Thực tế, có một chi tiết pháp lý quan trọng mà rất nhiều người mua hàng vẫn thường hiểu nhầm, khiến họ tin rằng giá trên kệ luôn là giá cuối cùng. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến trải nghiệm mua sắm cá nhân mà còn cho thấy sự khác biệt trong cách các giao dịch thương mại được quy định.
Mức giá nào là ràng buộc pháp lý?
Theo luật pháp Đức, câu trả lời rõ ràng là giá hiển thị tại quầy thu ngân mới là mức giá có giá trị pháp lý. Dù bạn có nhìn thấy giá thấp hơn trên nhãn kệ sản phẩm đi chăng nữa, siêu thị không có nghĩa vụ bắt buộc phải bán sản phẩm cho bạn theo mức giá đó. Đây là một quy tắc quan trọng mà mọi người mua hàng tại Đức nên nắm rõ để tránh những hiểu lầm không đáng có.
Sự khác biệt này xuất phát từ bản chất của việc hình thành hợp đồng mua bán. Hiểu rõ nguyên tắc này sẽ giúp người tiêu dùng có cái nhìn đúng đắn hơn về quyền và nghĩa vụ của mình khi mua sắm tại các cửa hàng.
Cơ sở pháp lý cho quy định này
Lý do đằng sau quy định này nằm ở khái niệm hình thành hợp đồng mua bán theo luật pháp Đức. Cụ thể, việc trưng bày hàng hóa và niêm yết giá trên kệ chỉ được coi là một “lời mời chào” (tiếng Latinh: invitatio ad offerendum) từ phía siêu thị. Nó không phải là một đề nghị bán hàng mang tính ràng buộc pháp lý.
Hợp đồng mua bán chỉ chính thức được hình thành khi người mua đưa hàng hóa đến quầy thanh toán và nhân viên quét mã sản phẩm. Tại thời điểm này, siêu thị đưa ra một đề nghị bán hàng với mức giá hiển thị trên màn hình thu ngân. Khi người mua đồng ý thanh toán, tức là đã chấp nhận đề nghị đó, và hợp đồng mua bán được thiết lập. Đây là thời điểm giao dịch được coi là hoàn tất về mặt pháp lý.
Quyền của người tiêu dùng khi phát hiện sai giá
Mặc dù siêu thị không có nghĩa vụ pháp lý phải bán sản phẩm theo giá thấp hơn trên kệ, người tiêu dùng vẫn có quyền nhất định khi phát hiện sự chênh lệch giá. Trước hết, bạn hoàn toàn có thể hỏi lại nhân viên thu ngân về sự khác biệt này. Có thể đó chỉ là lỗi nhập liệu, lỗi dán nhãn hoặc nhầm lẫn giữa các sản phẩm.
Nếu sau khi hỏi mà giá vẫn cao hơn và bạn không đồng ý với mức giá mới, bạn có quyền từ chối mua món hàng đó. Siêu thị không thể ép buộc bạn mua sản phẩm với giá mà bạn không chấp nhận. Điều này nhấn mạnh tầm quan trọng của việc kiểm tra kỹ giá trước khi hoàn tất thanh toán, đặc biệt là tại một quốc gia chú trọng luật pháp như Đức, để đảm bảo bạn mua sắm đúng với mong muốn và ngân sách của mình.
© 2026 | Tạp chí NƯỚC ĐỨC