Đức đã tạm dừng chính sách đoàn tụ gia đình đối với những người được hưởng quy chế bảo hộ bổ trợ, với mục tiêu giảm áp lực cho hệ thống tiếp nhận và hội nhập.
Tuy nhiên, dù đã có hơn 2.500 trường hợp “đặc biệt” được đăng ký, chỉ đúng hai thị thực được cấp tính đến giữa tháng 12, đặt ra nghi vấn về hiệu quả của chính sách này.

Quyết định của Đức về việc tạm dừng đoàn tụ gia đình đối với những người có quy chế bảo hộ bổ trợ nhằm giảm áp lực cho hệ thống tiếp nhận và hội nhập đã thu hút sự chú ý đáng kể. Chính sách tạm dừng kéo dài hai năm này, có hiệu lực từ cuối tháng 7 năm ngoái, áp dụng cho một nhóm đối tượng cụ thể và đang đặt ra nhiều câu hỏi về tác động thực tế của nó. Mục tiêu của chính phủ Đức là đảm bảo sự ổn định trong công tác quản lý di dân và hỗ trợ hội nhập cho các nhóm dễ bị tổn thương nhất.
Những con số biết nói
Thực tế triển khai chính sách này cho thấy một bức tranh đáng lo ngại. Hơn 2.500 trường hợp được xem là “đặc biệt” đã được đăng ký thông qua Tổ chức Di cư Quốc tế (IOM), nhưng cho đến giữa tháng 12, chỉ có đúng hai thị thực được cấp. Phần lớn các hồ sơ còn lại vẫn đang trong quá trình “xếp hàng” chờ xác minh, cho thấy một sự chậm trễ đáng kể trong quy trình.
Theo quy định hiện hành, chỉ trong những trường hợp nhân đạo đặc biệt, người được bảo hộ bổ trợ mới có thể được đoàn tụ với gia đình của mình. Điều này tạo ra một rào cản lớn đối với nhiều người đang tìm kiếm sự ổn định và hỗ trợ từ người thân tại Đức.
Sự tương phản trong chính sách
Trong khi đó, đối với người tị nạn được công nhận chính thức, quyền đoàn tụ gia đình vẫn là một quyền pháp lý được bảo đảm. Trong năm qua, tính đến cuối tháng 11, hơn 101.000 thị thực đã được cấp cho nhóm đối tượng này, cho thấy sự khác biệt rõ rệt trong cách xử lý giữa các nhóm người được bảo hộ. Sự phân biệt này nhấn mạnh những thách thức phức tạp trong chính sách di cư của Đức, nơi nỗ lực cân bằng giữa kiểm soát và nhân đạo vẫn còn là một vấn đề nan giải.
© 2026 | Tạp chí NƯỚC ĐỨC